Trong bối cảnh chuỗi cung ứng toàn cầu không ngừng biến động, câu hỏi liệu ngành da giày Việt Nam cạnh tranh tốt hơn Trung Quốc không chỉ là mối quan tâm của các doanh nghiệp trong ngành mà còn của cả những người tiêu dùng thông thái. Trung Quốc từ lâu đã giữ vững vị thế “công xưởng thế giới”, nhưng Việt Nam đang nổi lên như một đối thủ đáng gờm với những lợi thế riêng biệt. Bài phân tích này sẽ đi sâu vào việc so sánh năng lực cạnh tranh của hai quốc gia, chỉ ra những điểm mạnh, điểm yếu và triển vọng tương lai để đưa ra một câu trả lời toàn diện.

Bức tranh toàn cảnh ngành da giày thế giới

2.2. Các yếu tố đánh giá lợi thế cạnh tranh theo mô hình kim cương của Micheal E.Porter
2.2. Các yếu tố đánh giá lợi thế cạnh tranh theo mô hình kim cương của Micheal E.Porter

Ngành công nghiệp da giày toàn cầu là một thị trường khổng lồ, trị giá hàng trăm tỷ đô la và chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi các yếu tố kinh tế, chính trị và xu hướng tiêu dùng. Trong nhiều thập kỷ, Trung Quốc đã là một thế lực không thể tranh cãi, thống trị cả về sản lượng và kim ngạch xuất khẩu. Năng lực sản xuất hàng loạt, cơ sở hạ tầng hoàn thiện và hệ sinh thái nguyên phụ liệu khép kín đã giúp Trung Quốc trở thành lựa chọn hàng đầu cho hầu hết các thương hiệu lớn trên thế giới. Theo số liệu từ World Footwear Yearbook, Trung Quốc thường chiếm hơn 60% tổng sản lượng giày dép toàn cầu, một con số áp đảo mọi đối thủ.

Tuy nhiên, vị thế này đang dần bị thách thức. Sự gia tăng chi phí lao động, các cuộc chiến thương mại và gần đây là chính sách “Zero COVID” đã khiến nhiều tập đoàn đa quốc gia phải suy nghĩ lại về chiến lược phụ thuộc vào một thị trường duy nhất. Đây chính là cơ hội cho các quốc gia khác, và Việt Nam đã nhanh chóng nắm bắt thời cơ để vươn lên. Việt Nam hiện là nhà xuất khẩu giày dép lớn thứ hai thế giới, chiếm khoảng 10% thị phần toàn cầu. Sự tăng trưởng ổn định và khả năng đáp ứng các đơn hàng chất lượng cao đã giúp Việt Nam xây dựng được uy tín vững chắc trên bản đồ da giày quốc tế.

Phân tích lợi thế cạnh tranh của ngành da giày Việt Nam

Ngành da giày tận dụng UKVFTA để tăng tốc xuất khẩu
Ngành da giày tận dụng UKVFTA để tăng tốc xuất khẩu

Việt Nam không cạnh tranh với Trung Quốc bằng quy mô, mà bằng những lợi thế chiến lược độc đáo. Đây là những yếu tố cốt lõi giúp các nhà máy tại Việt Nam thu hút được những đơn hàng giá trị cao từ các thị trường khó tính như Châu Âu và Bắc Mỹ.

Chi phí nhân công và tay nghề lao động

Một trong những lợi thế cạnh tranh ban đầu của Việt Nam là chi phí nhân công thấp hơn so với Trung Quốc. Mặc dù khoảng cách này đang dần thu hẹp, nhưng chi phí lao động tại Việt Nam vẫn hấp dẫn hơn, đặc biệt là khi so sánh với các khu vực công nghiệp ven biển của Trung Quốc. Quan trọng hơn, lao động Việt Nam được đánh giá cao về sự khéo léo, cần cù và khả năng học hỏi nhanh. Điều này đặc biệt có giá trị đối với việc sản xuất các mẫu giày dép phức tạp, đòi hỏi nhiều công đoạn thủ công và sự tỉ mỉ, vốn là phân khúc mà các thương hiệu cao cấp hướng tới. Các nhà sản xuất lớn như Nike và Adidas đã liên tục tăng tỷ lệ sản xuất tại Việt Nam, minh chứng cho niềm tin vào chất lượng tay nghề của người lao động nơi đây.

Ưu đãi từ các Hiệp định Thương mại Tự do (FTA)

Đây được xem là “vũ khí” chiến lược quan trọng nhất của Việt Nam. Việc tham gia vào các Hiệp định Thương mại Tự do thế hệ mới như Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) và Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam (EVFTA) đã mở ra những cánh cửa lớn cho ngành da giày Việt Nam. Các hiệp định này giúp loại bỏ hoặc giảm đáng kể hàng rào thuế quan khi xuất khẩu vào các thị trường lớn như Canada, Nhật Bản, và đặc biệt là Liên minh châu Âu. Ví dụ, với EVFTA, phần lớn các dòng thuế đối với giày dép xuất khẩu từ Việt Nam vào EU đã được xóa bỏ. Điều này tạo ra một lợi thế về giá không nhỏ so với các sản phẩm từ Trung Quốc, vốn vẫn phải đối mặt với mức thuế cao hơn.

Sự dịch chuyển chuỗi cung ứng toàn cầu

Chiến tranh thương mại Mỹ – Trung và những rủi ro địa chính trị đã thúc đẩy mạnh mẽ chiến lược “China + 1” của các tập đoàn toàn cầu. Họ không còn muốn đặt tất cả trứng vào một giỏ mà tìm cách đa dạng hóa chuỗi cung ứng để giảm thiểu rủi ro. Việt Nam, với sự ổn định chính trị, môi trường kinh doanh ngày càng cải thiện và vị trí địa lý thuận lợi, đã trở thành điểm đến lý tưởng trong chiến lược này. Sự dịch chuyển không chỉ mang lại đơn hàng mà còn kéo theo cả dòng vốn đầu tư vào công nghệ, máy móc và đào tạo, giúp nâng cao năng lực sản xuất tổng thể của ngành.

Nâng cao chất lượng và khả năng sản xuất phức tạp

Ngành da giày Việt Nam đã có một bước tiến dài từ việc chỉ làm gia công đơn giản (CMT – Cắt, May, Hoàn thiện) sang các mô hình sản xuất phức tạp hơn như ODM (Thiết kế và Sản xuất theo đơn hàng gốc) và OBM (Sản xuất dưới thương hiệu gốc). Nhiều doanh nghiệp Việt Nam hiện nay có đủ năng lực để tham gia sâu hơn vào chuỗi cung ứng, từ khâu phát triển sản phẩm, lựa chọn nguyên liệu cho đến tự chủ sản xuất. Khả năng sản xuất các sản phẩm đòi hỏi kỹ thuật cao, sử dụng vật liệu mới và bền vững là một điểm cộng lớn, giúp Việt Nam cạnh tranh ở phân khúc có giá trị gia tăng cao hơn thay vì chỉ cạnh tranh về giá.

Những thách thức và điểm yếu so với Trung Quốc

Hướng tới xây dựng chuỗi giá trị bền vững cho ngành da giày tận dụng hiệu quả FTA
Hướng tới xây dựng chuỗi giá trị bền vững cho ngành da giày tận dụng hiệu quả FTA

Mặc dù có nhiều lợi thế, ngành da giày Việt Nam vẫn phải đối mặt với những thách thức không nhỏ khi đặt lên bàn cân với người khổng lồ Trung Quốc. Việc nhìn nhận rõ những điểm yếu này là cần thiết để có chiến lược phát triển bền vững.

Phụ thuộc vào nguyên phụ liệu nhập khẩu

Đây là gót chân Achilles lớn nhất của ngành da giày Việt Nam. Theo Hiệp hội Da – Giày – Túi xách Việt Nam (LEFASO), tỷ lệ nội địa hóa của ngành mới chỉ đạt khoảng 50-55%. Phần lớn các nguyên phụ liệu quan trọng như da thuộc, đế giày, keo dán, hóa chất… đều phải nhập khẩu, và trớ trêu thay, một phần lớn trong số đó lại đến từ Trung Quốc. Sự phụ thuộc này khiến các doanh nghiệp Việt Nam dễ bị tổn thương trước những biến động về giá cả và nguồn cung, đồng thời làm giảm giá trị gia tăng thực tế của sản phẩm. Việc không đáp ứng được quy tắc xuất xứ trong một số FTA cũng là một rào cản do sự phụ thuộc này.

Quy mô sản xuất và công nghệ

Hệ sinh thái công nghiệp của Trung Quốc là một lợi thế tuyệt đối. Họ có một mạng lưới các nhà cung cấp dày đặc, cơ sở hạ tầng logistics vượt trội và quy mô sản xuất khổng lồ cho phép tối ưu hóa chi phí đến mức tối đa. Mức độ tự động hóa trong các nhà máy Trung Quốc cũng thường cao hơn so với Việt Nam. Trong khi Việt Nam mạnh về các đơn hàng đòi hỏi sự khéo léo, Trung Quốc lại chiếm ưu thế tuyệt đối ở những đơn hàng số lượng cực lớn, yêu cầu tốc độ sản xuất nhanh và giá thành cạnh tranh.

Xây dựng thương hiệu và năng lực thiết kế

Hiện tại, phần lớn kim ngạch xuất khẩu da giày của Việt Nam đến từ việc sản xuất cho các thương hiệu nước ngoài. Chúng ta vẫn chưa có nhiều thương hiệu giày dép nội địa đủ sức cạnh tranh trên thị trường quốc tế. Trong khi đó, các công ty Trung Quốc như Anta, Li-Ning đang ngày càng lớn mạnh và thậm chí còn thâu tóm các thương hiệu phương Tây. Việc thiếu vắng các thương hiệu mạnh khiến Việt Nam chủ yếu đóng vai trò là người làm thuê trong chuỗi giá trị toàn cầu, bỏ lỡ phần lợi nhuận lớn nhất đến từ khâu thiết kế, thương hiệu và phân phối.

Trả lời câu hỏi: Ngành da giày Việt Nam cạnh tranh tốt hơn Trung Quốc ở điểm nào?

Vậy, tóm lại, ngành da giày Việt Nam cạnh tranh tốt hơn Trung Quốc hay không? Câu trả lời không phải là một sự khẳng định tuyệt đối “có” hoặc “không”, mà là một sự nhìn nhận đa chiều. Việt Nam chưa thể cạnh tranh tốt hơn Trung Quốc về quy mô tổng thể, năng lực sản xuất hàng loạt hay sự tự chủ về nguyên liệu. Trung Quốc vẫn là một đế chế sản xuất với nền tảng vững chắc.

Tuy nhiên, Việt Nam đang cạnh tranh tốt hơn ở những khía cạnh chiến lược và các phân khúc thị trường ngách có giá trị cao. Cụ thể, Việt Nam có lợi thế vượt trội khi sản xuất các mặt hàng đòi hỏi tay nghề cao và độ phức tạp. Lợi thế về thuế quan nhờ các FTA giúp sản phẩm “Made in Vietnam” có giá cạnh tranh hơn hẳn tại các thị trường trọng điểm như EU. Hơn nữa, Việt Nam đang cạnh tranh tốt hơn với vai trò là một trung tâm sản xuất thay thế đáng tin cậy, giúp các thương hiệu toàn cầu đa dạng hóa rủi ro. Các thông tin chi tiết về xu hướng và phong cách giày dép luôn được cập nhật tại wearx.vn. Việt Nam không thắng bằng cách đối đầu trực diện, mà bằng cách trở thành một lựa chọn thông minh hơn, linh hoạt hơn và an toàn hơn cho các đối tác quốc tế.

Xu hướng và triển vọng tương lai

Tương lai của cuộc cạnh tranh này sẽ được định hình bởi các xu hướng mới. Sản xuất bền vững và “xanh hóa” chuỗi cung ứng đang trở thành yêu cầu bắt buộc từ người tiêu dùng và các thị trường lớn. Doanh nghiệp nào nắm bắt được xu hướng này, đầu tư vào công nghệ sản xuất sạch, sử dụng vật liệu tái chế sẽ có được lợi thế cạnh tranh lớn. Đây là cơ hội để Việt Nam bứt phá, xây dựng hình ảnh một trung tâm sản xuất có trách nhiệm.

Bên cạnh đó, để giảm sự phụ thuộc vào nguyên liệu nhập khẩu, chính phủ và doanh nghiệp Việt Nam cần có chiến lược dài hạn để phát triển ngành công nghiệp hỗ trợ. Đầu tư vào nghiên cứu và phát triển (R&D), khuyến khích sản xuất nguyên phụ liệu trong nước và xây dựng các thương hiệu quốc gia mạnh mẽ là những bước đi cần thiết để ngành da giày Việt Nam thực sự cất cánh và nâng cao vị thế của mình trong chuỗi giá trị toàn cầu.

Cuộc đua giữa ngành da giày Việt Nam và Trung Quốc không phải là một cuộc chạy nước rút, mà là một cuộc marathon đầy tính chiến lược. Trung Quốc vẫn dẫn trước về quy mô, nhưng Việt Nam đang chứng tỏ mình là một đối thủ thông minh và kiên trì, biết cách tận dụng những lợi thế riêng để tạo ra con đường phát triển bền vững. Câu chuyện về ngành da giày Việt Nam cạnh tranh tốt hơn Trung Quốc sẽ còn tiếp tục được viết trong những năm tới, và với những bước đi đúng đắn, Việt Nam hoàn toàn có khả năng tạo nên những kỳ tích mới trên thị trường toàn cầu.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *